Nghị luận văn học về hành động trả thù của Tấm

Nghị luận văn học về hành động trả thù của Tấm – Bài làm 1

Cái kết của câu chuyện Tấm Cám luôn gây nhiều tranh cãi đối với dư luận xã hội. Bởi từ một con người mẫu mực như Tấm lại có cách trả thù tàn bạo, độc ác như vậy. Hành động trả thù của Tấm là đúng hay sai, có chứng tỏ rằng sau bao nhiêu sóng gió cô đã trên nên ích kỉ, độc ác hay không? Hành động này có khiến cho bạn có suy nghĩ khác về nhân vật Tấm hiền lành không?

maxresdefault - Nghị luận văn học về hành động trả thù của Tấm

Nhân vật Tấm được khắc họa là cô gái hiền lành, xinh đẹp, chăm chỉ, giỏi giang ở với dì ghẻ và Cám. Cuộc sống của Tấm là chuỗi ngày cay đắng, bị ghẻ lạnh, bóc lột, chửi bới thậm tệ. Nhiều bất công đến với Tấm nhưng cô vẫn câm lặng, nín nhịn, chịu đựng vì gì ghẻ là người cay nghiệt, luôn muốn hành hạ Tấm cho hả giận. Trong gia đình này, Tấm như một người thừa, nói đúng hơn là nô lệ cho hai mẹ con Cám. Cuộc sống ấy hỏi rằng có xứng đáng với cô gái hiền lành, chăm chỉ như Tấm không? Xã hội có lên án hành động và thái độ cư xử của hai mẹ con Cám không. Bởi rằng xã hội phong kiến lúc đó nhiều bất công và nước mắt, kẻ mạnh thì thắng, kẻ yếu thì chỉ mãi không ngóc đầu lên được.

Nhưng dường như cuộc sống của Tấm bước sang một giai đoạn khác từ sau khi trốn mẹ con Cám đi trẩy hội và gặp nhà vua. Tấm được vua cưới về làm vợ, có cuộc sống sung túc đủ đầy. Nhưng trái tim và tấm lòng của Tấm vẫn luôn hiền hậu đối với mẹ con Cám. Còn ngược lại mẹ con cám ghen ghét, đố kị, và tìm mọi cách hãm hại Tấm. Trong lần về giỗ cha,mẹ con Cám đã bày mưa giết chết Tấm. Trong ngày giỗ cha mà mẹ con Cám vẫn không tha cho Tấm, điều này chứng tỏ rằng họ không còn lương tri nữa. Bất chấp thủ đoạn, bất chấp tất cả để lấy đi hết mọi thứ của Tấm. Cô gái nhẹ dạ cả tin, hiền lương ấy lại bị hai mẹ con giết hại, biến thành chim vàng anh. Còn mẹ con Cám thì vui mừng, hí hửng vào cung, Cám thay Tấm làm vợ vua. Mẹ con Cám đã nhẫn tâm cướp đi hạnh phúc, cướp đi cuộc sống của Tấm. Thật quá đáng.

Tấm sau nhiều lần hóa kiếp thành chim vàng anh, cây xoan, khung cửi, quả thị đều bị mẹ con Cám tìm mọi cách để “giết” đến cùng. Khi còn sống và khi đã chết, hộ đều không tha cho Tấm. Hỏi rằng có hành động nào tàn bạo hơn thế nữa không.

Bởi vậy, chúng ta có thể khẳng định được răng hành động trả thù của Tấm là nhân quả cho những gì mà mẹ con Cám đã gieo rắc, đã làm với Tấm trước đây. Cái ác là bản chất, nếu nó tồn tài thì còn khủng khiếp hơn gấp trăm vạn lần. Sự phẫn nỗ của Tấm đã dồn nén ở cách trả thù. Họ đã ép Tấm phải ra tay như vậy. Không hề quá đáng chút nào.

Tuy nhiên người đọc vẫn có ý kiến rằng hành động trả thù của Tấm là tàn bạo và độc ác,không phải là cô Tấm hiền lành ngày xưa nữa. Nhưng bạn có nghĩ xem cuộc sống của Tấm đã trải qua khổ hạnh như thế nào, kẻ nào làm ra chuyện này, chúng có đáng tội không. Con người không có ai hoàn hảo hết, và Tấm cũng vậy, cũng là một con người bình thường, có áp bức thì có đấu tranh, gieo nhân nào thì gặp quả ấy. Tấm độc ác ở hành động, nhưng mẹ con Cám đã dẫn tới hành động này.

Tấm trải qua bao nhiêu biến cố đã thực sự gan dạ, dũng cảm, thực sự nhận ra được rằng không nên nhẹ dạ cả tin. Cái ác nếu không tiêu diệt thì sẽ vẫn luôn tồn tại ở đó, không hề biến mất. Bởi thế hành động trả thù bằng cách dội nước sôi vào Cám, chặt đầu, làm thành mắm gửi cho gì ghẻ hoàn toàn không có gì sai. Mọi thứ khi đã đi quá giới hạn thì không còn con đường nào khác là tiêt diệt, là trừ khử. Khát vọng muôn đời của mỗi con người chính là vươn lên những gia trị tốt đẹp nhất, và Tấm cũng vậy, cô muốn chính tay mình trừ khử cái ác, không để lại một mầm mống để nảy nở.

Thực ra trong hành động của Tấm đã có chút nhân đạo. Tấm chỉ giết mỗi Cám, còn mụ gì ghẻ thì Tấm không giết. Có thể nói đây là sự trừng phạt cực lỳ lớn dành cho gì ghẻ. Nhớ lại cách trả thù của ông trời trong truyện Thạch Sanh, mẹ con Lý Thông bị ông trời trừng trị. Nhưng ở đây, không phải ông trời trừng trị mà do chính những người đã từng bị áp bức trừng trị. Đây là sự chuyển biến mới và ý thức mới của con người. Chính tay người bị hãm hãi trừng trị người hãm hại là một điều hợp lý. Bởi vậy Tấm không có gì là sai.

Cũng chính hành động này của Tấm đã thức tỉnh mọi người rằng, kẻ ác phải được trừng trị, những tội ác tàn bạo thì cần phải được trừng trị tàn bạo để răn dạy đời, để không được lặp lại nữa.

Như vậy, có thể nói hành động trả thù của Tấm là hành động đáng làm và đáng khen, không hề đáng trách. Con người luôn cần phải biết mạnh mẽ hơn sau nhiều biến cố.

Nghị luận văn học về hành động trả thù của Tấm – Bài làm 2

Truyện cổ tích Tấm Cám nằm trong kho tàng truyện cổ dân gian Việt Nam có tính chất truyền miệng từ đời này sang đời khác, không biết tác giả cụ thể là ai.

Truyện cổ tích Tấm Cám gắn liền với nhiều thế hệ trẻ em nước ta, trong đó người dân luôn lấy Tấm như một biểu tượng của sự xinh đẹp, hiền lành ngoan ngoãn nhưng bị hãm hại hết lần này tới lần khác. Còn Cám là biểu tượng của một cô gái gian xảo, xấu tính, xấu nết nhưng lại lắm mưu mô thâm độc, bị người đời ghét bỏ.

Tuy nhiên, cái kết của câu truyện cổ tích Tấm Cám lại làm nhiều người phải suy nghĩ, bởi kết thúc Tấm có sự thay đổi khá lột xác về mặt tính cách, từ một cô gái hiền lành, chịu nhún nhường, cam chịu Tấm lại có hành động trả thù dã man với em cùng cha khác mẹ của mình.

Hành động của Tấm có đáng lên án hay không? Và nhân vật Tấm có thật sự hiền lành như chúng ta đã nghĩ hay chỉ là người biết che đậy sự độc ác của mình mà thôi.

Truyện Tấm Cám kể về hai người chị em cùng cha khác mẹ. Tấm có số phận hẩm hiu, mẹ mất sớm, cha cô đi bước nữa rồi sinh ra người em tên Cám rồi chẳng bao lâu cha cô cũng qua đời. Tấm sống với mẹ kế và em gái. Tuy nhiên, mẹ kế chỉ thương con ruột của mình và suốt ngày kiếm cớ hành hạ Tấm.

Trong cùng một gia đình nhưng Tấm luôn phải là người làm nhiều việc khó khăn nặng nhọc hơn, còn Cám được mẹ kế hết sức thương yêu.

Năm đó, mùa chảy hội tới Tấm và Cám đều muốn được đi xem hội. Nhưng mẹ kế không cho Tấm đi bà trộn một đấu gạo và một đấu thóc lẫn nhau bắt Tấm ngồi nhà nhặt gạo ra gạo, thóc ra thóc, rồi mới được đi. Còn Cám được mặc quần áo đẹp để đi chảy hội xinh đẹp như hoa.

Tấm ngồi nhà làm việc tủi thân quá khóc rồi ông bụt hiện thân lên giúp đỡ, nhờ có thế lực siêu nhiên mà Tấm được giúp sức hết lần này tới lần khác. Cô thường gặp dữ hóa lành.

Dù gặp nhiều bất công trong cuộc sống nhưng Tâm vẫn nhẫn nhịn, chịu đựng sự cay nghiệt hà khắc của mẹ kế. Nhưng bà mẹ kế và Cám tìm nhiều âm mưu thủ đoạn giết chết Tấm hết lần này tới lần khác.

Tấm đi chảy hội may mắn gặp được nhà vua rồi trở thành hoàng hậu. Cám và mẹ kế vô cùng cay cú, tìm âm mưu giết Tấm và thay thế vị trí hoàng hậu của Tấm.

Hôm đó, Tấm về giỗ cha, mẹ kế sai tấm trèo lên cây cau hái quả, ở dưới họ chặt đổ cây cau khiến Tấm ngã xuống ao chết.

Điều này thể hiện sự tàn nhẫn của hai mẹ con nhà Cám. Thể hiện những âm mưu quỷ kế của họ đã có kế hoạch từ trước. Hành động giết người có chủ đích.

Xem thêm:  Phân tích hình tượng nhân vật A Phủ trong truyện Vợ chồng A Phủ

Sau khi chết oan khí của Tấm vẫn còn nên không thể siêu thoát, Tấm hóa thân thành chim vàng anh bay vào cung gặp vua, cũng bị Cám giết ăn thịt, Tấm hóa thành cây xoan cũng bị Cám chặt lấy gỗ làm khung cửi, rồi Cám cũng đốt khung cửi, Tấm hóa thân vào quả thị…

Sau khi Tấm hóa thân thành quả thị gặp bà bán nước, hai người nhận nhau làm mẹ con rồi ở cùng nhau, nương tựa sống qua ngày. Rồi tình cờ Tấm gặp lại nhà vua chồng của mình hai người vui mừng phấn khởi, Tấm được đón vào cung lúc này Tấm biến thành người khác.

Tấm âm mưu giết Cám, xui Cám nhảy vào nước sôi để tắm là Cám chết tươi. Hành động báo thù của Tấm thể hiện sự căm phẫn tội ác của mẹ con Cám, thể hiện việc con giun xéo mãi cũng quằn, không ai có thể nhẫn nhịn chịu đựng mãi với kẻ thù, với tội ác của người khác.

Trải qua nhiều biến cố, đánh đổi cả tính mạng của mình Tấm phải thay đổi cho phù hợp, tốt với người tốt với mình và ác với người ác với mình đó là quy luật hiển nhiên của cuộc sống. Người xưa thường nói ông trời có mắt, nhằm thể hiện sự công bằng trong cuộc sống con người.

Nghị luận văn học về hành động trả thù của Tấm – Bài làm 3

Tấm Cám là câu truyện cổ tích dân gian quen thuộc đối với mọi thế hệ người Việt Nam. Ngay từ khi còn nhỏ, mọi đứa trẻ đều từng được bà và mẹ kể cho nghe câu truyện về cuộc đời nàng Tấm xinh đẹp, dịu hiền và đầy đáng thương. Tuy có nhiều dị bản nhưng nội dung cơ bản của cốt truyện không khác biệt nhiều giữa các dị bản, trừ phần kết truyện. Câu truyện kết thúc bằng sự trả thù khá tàn nhẫn của Tấm được lưu truyền với nội dung khác nhau song dù là hình thức trả thù nào cũng không tránh khỏi sự ghê rợn và gây tranh cãi cho người đọc.

Nhân vật chính của câu truyện là Tấm – một cô gái hiền lành, đảm đang nhưng số phận không yên ả. Bố mất sớm, Tấm ở với mẹ kế và Cám. Dù khoong một lần phản kháng hay cãi lại yêu cầu quá quắt của hai mẹ con Cám nhưng chuỗi ngày tháng sống cùng một ngôi nhà với hai mẹ con dì ghẻ là sự cơ cực, đau khổ và bị chửi bới thậm tệ mà Tấm phải trải qua. Không còn bất cứ quyền lời nào của con người, Tấm trở thành nô lệ cho hai mẹ con. Dưới sự bóc lột và đối xử thậm tệ mà hai người dành cho Tấm, ta chỉ thấy một sự im lặng và cam chịu đến đáng sợ. Tấm không dám phản đối hay đấu tranh cho quyền lợi của mình. Những người xung quanh cũng không lên tiếng để bảo vệ cô. Điều này cho thấy sự bất công và đầy nghịch lí đang tồn tại trong xã hội ấy. Đó là xã hội “thắng làm vua, thua làm giặc”, là xã hội của kẻ mạnh, có quyền, có tiền.

Cuộc sống của Tấm sẽ mãi mãi tiếp diễn trong sự lặng câm đau khổ và chẳng đổi thay nếu như không xuất hiện sự kiện Tấm đi lễ hội gặp được vua. Bắt đầu từ đây, cuộc đời Tấm chuyển sang một trang khác với sự luân hồi chuyển kiếp, hạnh phúc cùng khổ đau đan xen nhau. Từ ngày Tấm được về sống trong cung vua, có quyền, có tiền nhưng cô vẫn vậy, mọi đức tính tốt đẹp vẫn còn nguyên đó. Tấm cũng không mượn thế lực của nhà vua để trả thù hai mẹ con Cám. Vậy nhưng “cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng”, long ghen ghét và đố kị đã xóa đi toàn bộ nhân tính trong con người hai mẹ con bà dì ghẻ. Bất chấp thủ đoạn, hai người sử dụng mọi phương pháp, biện pháp nhằm đuổi cùng giết tận số kiếp Tấm. Lừa Tấm về nhà đẻ ngày giỗ cha rồi chặt cây cau cho Tấm ngã chết, sau đó hí hửng để Cám tiến cung. Tấm hóa thành vàng anh về bên người mình yêu thương không bao lâu cũng bị giết. Rồi Tấm chuyển hóa kiếp thành cây xoan đào, khung cửi cũng bị hai mẹ con nhà Cám tìm kế loại bỏ khỏi cuộc đời. Nếu để ý ta sẽ thấy, ở Tấm có sự đáng thương nhưng cùng với đó là sự nhu nhược, cam chịu một cách ngốc nghếch từ kiếp người đầu tiên cho tới khi thành cây xoan đào. Không một lần vùng lên sống vì mình, Tấm cứ để cuộc đời mình bị hãm hại hết lần này đến lần khác. Nhưng đến kiếp khung cửi thì khác. Trong khi Cám đang dùng khung cửi do Tấm hóa thành, khung cửi kêu kẽo kẹt vang lên lời cảnh báo:

“Kẽo cà kẽo kẹt

Lấy chung chồng chị

Chị khoét mắt ra”.

Chính thời điểm này, Tấm đã thể hiện sự vùng dậy của mình. Dù mới chỉ dừng lại ở lời nói, câu đe dọa nhưng có thể thấy, đến đây, ở Tấm có sự chuyển biến rõ rệt. Không một ai biết liệu Tấm sẽ khiến hai mẹ con Cám trả giá ra sao nhưng ít nhất, nó cũng là một điều dự đoán tương lai – khi Tấm trở về trừng phạt tội ác mà hai người kia gây ra cho Tấm. Hơn nữa, lần hóa kiếp thành quả thị cũng hoàn toàn khác so với những lẫn trước. Tấm không còn xuất hiện ở gần hoàng cung hay nơi ở của Cám và mẹ kế nữa để đảm bảo cho sự an toàn của chính mình. Tấm đã biết bảo vệ bản thân trước sự ác độc không còn tính người của bà mẹ kế cùng con gái.

Sau nhiều lần bị hãm hại cùng sự lặng câm hứng chịu mọi thứ, Tấm trở về và đòi lại tất cả. Tấm đã từng rộng lượng, đã từng rất vị tha nhưng sự đuổi cùng giết tận của hai mẹ con dì ghẻ đã đi quá xa sức chịu đựng của một con người. Và Tấm đã dùng hình thức dã man để trừng phạt hai kẻ bất nhân bất nghĩa: lừa Cám tắm nước sôi, dùng xác Cám làm mắm cho dì để bà bị sốc mà chết. Nhiều người cho rằng hành động này đã xóa bỏ hoàn toàn hình ảnh một cô gái hiền dịu, nhẹ nhàng, trở thành một người độc ác nhưng để xét về hoàn cảnh thực tế, ta sẽ thấy một góc nhìn nhận khác. Có áp bứ thì có đấu tranh, Tấm giết hai mẹ con Cám nhưng ngược lại, hai người họ đâu chỉ giết Tấm chỉ một lần? Gieo nhân nào thì gặt quả đấy, hai người đó đã gieo nên nghiệt ác quá lớn nên hậu quả họ gánh lấy cũng cần tương đương với tội ác họ gây nên. Hơn nữa, với tư tưởng làm người cần biết đấu tranh cho hạnh phúc chính đáng của mình, đồng thời luôn đấu tranh diệt trừ cái xấu cho xã hội thêm tốt đến, nhân dân để cho tự bản thân Tấm trừng trị thích đáng những kẻ đáng bị trừng phạt. Bởi nếu để chúng sống, Tấm sẽ lại bị giết hại một lần nữa. Không phải trởi đất trừng trị, ở đây là những người bị áp bức đích trừng trị kẻ hãm hại mình để bảo vệ quyền sống chính đáng của bản thân. Điều này là hoàn toàn hợp lí.

Nếu Tấm không để hai mẹ con Cám chết, người ta sẽ luôn phải lo lắng và cho rằng kẻ ác mãi mãi không làm sao cả, cái ác sẽ lấn át cái thiện không sớm thì muộn. Hành động trả thù của Tấm hoàn toàn không đáng trách. Tuy nhiên đối với một câu truyện dành cho trẻ em, những yếu tố như này cũng nên lược bỏ và có thể dùng để giảng dạy vào các bậc học lớn hơn, khi học sinh đã có đủ nhận thức để phân tích và hiểu được dụng ý của dân gian.

Nghị luận văn học về hành động trả thù của Tấm – Bài làm 4

Có người cho rằng cô Tấm trong truyện Tấm Cám là một người đẹp không hoàn chỉnh. Hành động trả thù của Tấm: “lấy nước nóng đội cho Cám chết nhăn răng rồi làm mắm gửi về cho dì ghẻ” là một hành động độc ác, tàn nhẫn vô nhân tính. Nhưng theo em có lẽ không đơn giản như vậy.

Chúng ta nhớ lại quãng đời đầy đau khổ của Tấm khi phải sống trong sự cay dộc, nghiệt ngã của mẹ con mụ dì ghẻ độc ốc. Mẹ Tấm mất sớm, Tấm cần sự chăm sóc, xoa dịu nỗi đau bao nhiêu. Nhưng mẹ con Cám đã chà đạp. hành hạ Tấm chẳng khác gì một kẻ nô lệ, một con ở trong chính tổ ấm của mình. Tấm phải cam chịu nhìn kẻ khác hạnh phúc êm ấm trong khi mình phải chịu cảnh cô dơn, buồn tủi. Lúc ấy có ai thông cảm, chia sẻ với Tấm đâu?

Xem thêm:  Cảm nhận về bài ca dao: Trèo lên cây khế nửa ngày…Ta như sao Vượt chờ trăng giữa trời.

Rồi khi Tấm được làm hoàng hậu, mẹ con Cám đem lòng ghen ghét, bày mưu giết nàng, đưa Cám vào cung thay chị làm hoàng hậu. Chúng ta thử nghĩ xem còn sự độc ác nào, sự tàn nhẫn nào hơn thê nữa? Có người mẹ nào lại nỡ giết chết con mình nhất là trong ngày giỗ bố? Có người em nào lại đang tâm tìm mọi cách để cướp giật hạnh phúc của chị mình?

Sự thực thì lúc ấy Tấm đã chết, nhưng theo mơ ước của nhân dân ta thì cái thiện không bao giờ chết được. Tấm đã lẩn lượt biến thành chim vàng anh, thành cây xoan đào, thành khung cửi, thành cây thị. Nhưng cái ác vần luôn rình rập để gieo họa. Mẹ con Cám đã giết Tấm và bây giờ chúng lại độc ác hơn nữa, tàn bạo hơn nữa là làm mọi cách để giết nốt linh hồn của Tấm. Chúng đã làm thịt chim, đẵn cây xoan đào, đốt khung cửi… Chúng không muốn nhìn thấy sự có mặt của Tấm trên đời dù là trong oan hồn. Rõ ràng chúng không chỉ giết Tấm một lần mà giết Tấm nhiều lần. Chắc chắn nếu Tấm còn sống thì chúng lại tiếp tục hành hạ Tấm, tiêu diệt sự sống của nàng. Bởi vậy, trong đấu tranh giành quyền sống cho mình, Tấm không còn con đường nào khác là giết chúng.

Trong hành động trả thù này, ta vẫn thấy một cô Tấm rất đẹp, cô không còn khóc lóc, yếu đuối như trước. Cô trở nên kiên quyết và gan dạ lạ thường. Cô nhận ra rằng, mẹ con nhà Cám vẫn vậy, vần ganh ghét đố kị với cô. Cám muốn đẹp và lòng tham ngông cuồng, đen tối đã giết chính Cám.

Còn Tấm, cô xử sự rất thông minh, rất tỉnh táo. Cô giết Cám nhưng không thể gọi cách giết đó là dã man bởi ở ác gặp ác, kẻ gieo gió ắt phải gặp bão. Tấm trả thù như vậy mới đáng với những gì mẹ con Cám đã gây ra cho cô. Nhất là trừng trị rất mạnh bạo, chỉ một lần thôi là triệt hẳn.

Cám và mụ dì ghẻ là những kẻ vô nhân tính, mất hết tình đồng loại. Có giết theo cách của Tấm, cái ác của chúng mới không thể sống lại để tác oai tác quái trên cuộc đời này. Thử hỏi chỉ bị trời phạt sai thiên lôi đánh chết như Lí Thông, trong trường hợp này có nhẹ nhàng quá không? Có đảm bảo cái vạn ác loại này chết vĩnh viễn không? Và tại sao nhân dân cứ mượn trời trả mối hận thù của mình như trong truyện dân gian cùng loại trước đó? Ở truyện này chính người dân lương thiện muốn trực tiếp trừng phạt bằng một hình phạt tương xứng với tội ác, tương xứng với kẻ ác, trừng phạt cho cái ác phải táng đởm kinh hồn chả lẽ lại bị chê trách sao?

Thực tế lịch sử cho thấy trên thế giới không chỉ có một cách xử chết. Ngày xưa có cách tùng xẻo hay tứ mã phanh thây thật ghê gớm. Cách xử tội chết của Tấm cùng chỉ là hình bóng của lịch sử mà thôi. Đem quan niệm nhân đạo ngày nay để phê phán há chẳng không nên lắm sao?

Cho nên em đồng ý với cách trừng trị thẳng tay của Tấm mặc dù ai đó có cho là tàn bạo. Hình ảnh cô Tấm vẫn mãi mãi là hình ảnh đẹp trong em. Như nhiều nơi trên miền Bắc nước ta, cô Tấm hóa thân thành Phật và được nhân dân thờ cúng. Chẳng lẽ qua hiện tượng này nhân dân đã thiếu tinh tường khi không xét đến cách xử tàn ác của Tấm sao?

Nghị luận văn học về hành động trả thù của Tấm – Bài làm 5

Có thể thấy được rằng trong những cái kết của các câu truyện cổ tích ta như thấy được rằng thường là cái kết có hậu như tôn thêm được sự hạnh phúc viên mãn của nhân vật chính, còn nhân vật phụ thì sẽ bị chừng trị đích đáng. Tuy nhiên cái trừng trị đích đáng như trong truyện cổ tích “Tấm Cám” thì đây được xem là một cái kết gây tranh cãi nhiều nhất từ trước đến nay. Chỉ vì cái kết này mà nhiều người đã đặt ra câu hỏi Tấm độc ác hay không độc ác?,…

Trong truyện “Tấm Cám”, nhân vật Tấm được khắc họa là cô gái hiền lành, xinh đẹp lại còn rất chăm chỉ, giỏi giang ở với dì ghẻ và Cám. Người đọc như có thể thấy được chính cuộc sống của Tấm là chuỗi ngày cay đắng, Tấm như bị ghẻ lạnh, bóc lột, chửi bới thậm tệ. Đã có biết nhiêu chuỗi ngày tháng như bất công đến với Tấm nhưng cô vẫn câm lặng, nín nhịn, chịu đựng vì gì ghẻ là người cay nghiệt, luôn muốn hành hạ Tấm cho hả giận. Có thể thấy được trong gia đình thì Tấm như Nhưng dường người đọc có thể thấy được cuộc sống của Tấm như được bước sang một giai đoạn khác từ sau khi trốn mẹ con Cám đi trẩy hội đặc biệt hơn là được gặp nhà vua. Tấm thật may mắn khi đã được nhà vua cưới về làm vợ, có cuộc sống sung túc đủ đầy. Ta vẫn thấy được trái tim và tấm lòng của Tấm vẫn luôn hiền hậu đối với mẹ con Cám. Nhưng ngược lại với đó chính là mẹ con Cám như càng mang lòng đố kỵ ghen ghét Tấm, khi Tấm về giỗ bố thì dì ghẻ đã chặt cây cau, Tấm chết còn mẹ con Cám thì vui mừng, hí hửng vào cung. Và lúc đó thì Cám thay Tấm làm vợ vua. Mẹ con Cám thật độc ác khi đã nhẫn tâm cướp đi hạnh phúc, cướp đi cuộc sống của Tấm mà cô vốn được hưởng sự sung sướng đó.

Cô Tấm sau nhiều lần hóa kiếp thành những vật như chim vàng anh, cây xoan, khung cửi, quả thị đều bị mẹ con Cám đều có âm mưu và cố gắng để có thể tìm mọi cách để “giết” đến cùng. Và nhất là khi còn sống và khi đã chết, hộ đều không tha cho Tấm. Hỏi rằng có hành động nào tàn bạo hơn thế nữa không chứ, quả thật là độc ác.

Bởi vậy, tất cả chúng ta có thể khẳng định được răng hành động trả thù của Tấm ở đây như chính là tác giả dân gian như muốn nói đó là luật là nhân quả cho những gì mà mẹ con Cám đã gieo rắc, đã làm với Tấm trước đây. Và không thể phủ nhận được cái ác là bản chất, nếu nó tồn tài thì còn khủng khiếp hơn rất nhiều, nó như gấp trăm gấp vạn lần. Ta như có thể thấy được chính những sự phẫn nỗ của Tấm đã dồn nén ở cách trả thù. Họ đã ép từ một cô Tấm hiền lành đã phải ra tay như vậy. Không hề quá đáng chút nào phải không?

Tuy nhiên, trên thực tế đã cho thấy rằng người đọc vẫn có ý kiến rằng hành động trả thù của Tấm như cũng chính là sự tàn bạo và độc ác,không phải là cô Tấm hiền lành chịu khổ cực như ngày xưa nữa. Có thể thấy Tấm qua các chặng bị hại của mẹ con Cám thật tàn nhẫn biết bao. Trải qua bao nhiêu khổ hạnh mới được hạnh phúc nhưng dường như hạnh phúc đó vẫn không thể nào mà vững bền được khi nó vẫn còn cái ác ở bên, Phải tiêu diệt tận gôc cái ác thì mới có thể hạnh phúc được. Hơn nữa ta như thấy được mẹ con Cám mỗi lần hại Tấm đều có âm mưu toan tính vụ lợi cho mình cả. Khi mà cô Tấm đã trải qua bao nhiêu lần bị hại thì cô cũng đã mạnh mẽ hơn, kiêng quyết dành lại hạnh phúc cho chính bản thân mình. Cấp độ tăng tiến như thể hiện rõ ở những vật cô hóa thân. Khi là con chim vàng anh sau đó là những lời răn đe nhắc nhỏ Cám phải “giặt quần áo cho sạch. Phơi áo chồng tao phơi lao phơi sào, chớ phơi bờ rào rách áo chồng tao”

Thực ra trong hành động của Tấm ta cũng đã thấy có chút nhân đạo. Tấm chỉ giết mỗi Cám mà thôi. Và còn mụ gì ghẻ thì Tấm không giết. Và đây cũng có thể nói đây là sự trừng phạt cực lỳ lớn dành cho gì ghẻ. Khi mà ta nhưu nhớ lại cách trả thù của ông trời trong truyện Thạch Sanh, hai mẹ con Lý Thông bị ông trời trừng trị. Nhưng ở đây, không phải ông trời trừng trị mà nó như là do chính những người đã từng bị áp bức trừng trị. Có thể khẳng định rằng đây cũng chính là sự chuyển biến mới và ý thức mới của con người. Chính tay người bị hãm hãi trừng trị người hãm hại là một điều hợp lý. Bởi vậy Tấm không có gì là sai trái cả.

Xem thêm:  Phân tích hình tượng con sông Đà và người lái đò trong tùy bút “Người lái đò sông Đà" của Nguyễn Tuân

Như vậy, ta có thể nói, có thể đánh giá là hành động trả thù của Tấm là hành động đáng làm và đáng khen, không hề đáng trách. Con người luôn luôn cần phải biết mạnh mẽ hơn sau nhiều biến cố để có thể giành lấy hạnh phúc của chính mình.

Nghị luận văn học về hành động trả thù của Tấm – Bài làm 6

Truyện cổ tích Tấm Cám là câu chuyện mà ai cũng biết. Nó đã để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc về ranh giới giữa cái thiện và cái ác. Trong đó cái kết của truyện luôn làm cho người đọc cảm thấy không được thỏa đáng, bởi Tấm từ một cô gái hiền lành lương thiện, luôn nhận nhìn và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của người khác lại trở thành người độc ác tới mức dụ dỗ em mình tự sát trong nước sôi rồi làm thành mắm gửi cho dì ghẻ thì có chút tàn nhẫn quá.

Nhân vật Tấm khi mới xuất hiện được khắc họa là cô gái hiền lành, chăm chỉ, giỏi giang luôn nhường nhịn em và dì ghẻ. Cuộc sống của Tấm vô cùng khó khăn, cô luôn bị người khác bóc lột đánh đập, bị ghẻ lạnh sống thiếu tình thương của gia đình, người thân. Nhưng cô luôn cam chịu, và không oán than, chỉ cố gắng vượt qua số phận của mình mà thôi.

Nhưng rồi cuộc đời Tấm đã bước sang một khúc rẽ mới khi tâm đi được bụt giúp đỡ quần áo đẹp, để đi chảy hội. Trong lễ hội Tấm đã được gặp Vua và trở thành hoàng hậu. Từ chỗ cô gái chân lấm tay bùn, sống cuộc đời tủi nhục, bị hành hạ ghẻ lạnh Tấm đã trở thành người phụ nữ quyền lực nhất trong xã hội lúc đó. Tuy có quyền lực, nhưng Tấm vẫn hiền lành và hiếu nghĩa. Tấm vẫn nhớ ngày giỗ cha rồi về để tổ chức cúng giỗ cho cha.

Mẹ con nhà Cám âm mưu giết Tấm để cướp vị trí hoàng hậu của nàng chứng tỏ họ là người vô cùng nham hiểm độc ác, không có tính người. Bất chấp mọi thủ đoạn, âm mưu thấp hèn miễn sao đạt được mục đích.

Tuy Tấm là người hiền lương lại nhẹ dạ cả tin, không biết phòng ngừa những âm mưu đen tối đang tìm cách hãm hại mình mà mắc mưu mẹ con nhà Cám rồi thiệt mạng. Cám lấy quần áo của Tấm mặc vào rồi hí hửng vào cung để làm vợ vua thay cho Tấm theo kiểu “duyên chị tình em” mà người xưa vẫn thường gặp.

Tấm bị chết quá oan ức, linh hồn cô không siêu thoát nên đã chuyển kiếp thành chim vàng anh bay vào cung vua. Ngày ngày chim vàng anh ca hát líu lo khiến cho vua vô cùng yêu mến quấn quýt bên con chim mà lơ là thờ ơ với Cám. Cám thấy địa vị của mình không vững vì vua chỉ chú ý tới chú chim vàng anh nên đã âm mưu giết chim vàng anh ăn thịt lông của chim cô nàng đổ xuống gốc cây.

Chẳng bao lâu sau ở chỗ chôn xác con chim vàng anh đã mọc lên cây xoan đào bóng mát, khiến cho vua vô cùng yêu mến mắc võng ra nằm, khiến cho Cám khó chịu cô bền chặt cây xoan đào rồi lấy gỗ làm khung cửi. Nhưng lần nào cô ngồi vào dệt vải khung cửi cũng phát ra tiếng kêu ai oán ghê rợn. Nên cô đã đốt khung cửi thành tro. Rồi ở chỗ đổ tro của khung cửi mọc lên một cây thị trong đó có quả thị rất thơm, nên một bà lão đã xin thị rơi bị bà bà về bà ngửi chứ bà không ăn.

Rồi bà lão nghèo khổ ấy đi làm nhưng khi trở về thấy nhà cửa thay đổi sạch sẽ, rồi có cơm lành canh ngọt để ăn. Sau nhiều lần như vậy bà đã rình trộm và thấy hình ảnh Tấm hiện ra từ trong quả thị, bà bèn vứt bỏ vỏ quả thị để Tấm ở cùng bà mãi mãi.

Người phụ nữ nghèo khổ cô đơn đó đã nhận Tấm là con nuôi hai mẹ con nương tựa vào nhau để sống. Tấm rất khéo tay thường giúp mẹ việc nhà, rồi chăm lo buôn bán, Tấm còn biết têm trầu cánh phượng vô cùng đẹp.

Một hôm nhà vua đi vi hành ngang qua hàng nước của mẹ con Tấm, mới ghé vào nghỉ chân rồi uống chén nước. Người mẹ nuôi của Tấm đã mời vua xơi miếng trầu. Nhìn thấy miếng trầu cánh phượng têm rất giống với cách vợ mình đã làm nên vua vô cùng ngạc nhiên đòi gặp con gái của bà lão. Khi Tấm đi ra hai vợ chồng nhận ra nhau mừng mừng, tủi tủi, vua đã đón nàng về cung.

Cám thấy Tấm về cung sợ chuyện mẹ con mình âm mưu giết Tấm bị bại lộ nên lo lắng, rồi khi gặp Tấm thấy Tấm trải qua nhiều thăng trầm lam lũ mà vẫn xinh đẹp trắng ngần. Nên Cám muốn xin chị cho mình bí quyết làm đẹp. Tấm bảo cấm đun nước sôi rồi nhảy vào tắm sẽ xinh đẹp tuyệt trần Cám ngây thơ cả tin đã làm như lời Tấm nên bị chết tươi. Sau khi Cám chết Tâm đem xác của Cám làm mắm gửi về cho bà mẹ dì ghẻ. Bà dì ghẻ mở ra xem thấy có chiếc sọ đầu lâu của con mình trong đó đau đớn chết lăn quay.

Hành động trả thù của Tấm là hành động khi bị dồn nén quá mức, không thể chịu đựng được nữa. Là mong ước của người xưa là người hiền lành sẽ gặp may mắn sống hạnh phúc, còn kẻ bất nhân bất nghĩa hết lần này tới lần khác thì phải trả giá xứng đáng.

Tuy nhiên, nhiều người cũng cho rằng hành động trả thù của Tấm là quá tàn bạo, nhẫn tâm Tấm không còn là cô Tấm hiền lành nữa mà trở thành một cô Cám thứ hai ăn miếng trả miếng mà còn tàn nhẫn hơn cả Cám. Bởi Cám chỉ nghe lời mẹ thôi mọi chuyện đều do mẹ Cám chủ mưu. Ngoài ra, việc Cám giết chim vàng anh, đốt khung cửu chặt cây xoan đào cũng chỉ là những con vật, đồ vật vô tri mà thôi. Nhưng việc Tấm bảo Cám tắm trong nước sôi bị chết, rồi rồi còn đem xác Cám làm mắm thì quá tuyệt tình và nhẫn tâm.

Cho nên, truyện cổ tích Tấm Cám không được nhiều người noi gương học tập. Bởi nếu cái gì cũng giải quyết bằng chết chóc, giết hại thì cuộc sống này sẽ không có ý nghĩa. Nếu một người tốt như Tấm mà cũng biến chất giết người man rợ như vậy thì xã hội còn biết tin ai nữa.

Giá như kết của câu chuyện kết thúc là Cám phải trả giá nhưng do Cám tự làm, tự chịu. Ví dụ như Cám thấy Tấm trở về cung sợ tội nên vơ vét tiền của chạy trốn chẳng may bị ngã xuống ao rồi chết đuối. Bà dì ghẻ thấy con mình bị chết buồn khổ lâm bệnh qua đời. Thì câu chuyện sẽ vô cùng viên mãn.

Tuy nhiên, có lẽ người xưa muốn thức tỉnh những kẻ ác khiến cho bọn chúng phải e sợ, nên mới để một kết thúc như vậy. Sự trừng phạt của Tấm dành cho Cám là sự vùng lên của những con người bị áp bức quá lâu chăng. Nên khi tới tận cùng của mọi sự đau khổ, căm hận thì một người tốt cũng trở thành một con mãnh thú có thể phá hủy hết tất cả mọi thứ và trở nên nguy hiểm vô cùng.

Hành động của Tấm là hành động của một người chịu nhiều uất hận, bị dồn nén quá lâu nên không thể kiềm chế mà phải trả thù. Nó thể hiện rằng con người cần phải trưởng thành sau những biến cố khó khăn, để có thể đứng vững trong cuộc sống. Tuy nhiên trả thù như thế nào để không mất đi bản chất vốn có của mình cũng cần phải cân nhắc trước sau, không nên quá tuyệt tình, đuổi cùng giết tận.