Sưu tầm thơ ca ca ngợi phong trào cách mạng 1930 – 1931 và Xô viết Nghệ – Tĩnh


    Đề bàiSưu tầm thơ ca ca ngợi phong trào cách mạng 1930 – 1931 và Xô viết Nghệ - Tĩnh. Phương pháp giải - Xem chi tiếtTìm kiếm trên internet hoặc sách tư liệu để trả lời. Lời giải chi tiếtBÀI CA CÁCH MẠNG – Đặng Chính Ký“Bài ca cách mạng” sau:“Kìa...

    Đề bài

    Sưu tầm thơ ca ca ngợi phong trào cách mạng 1930 – 1931 và Xô viết Nghệ – Tĩnh. 

    Phương pháp giải – Xem chi tiếtSưu tầm thơ ca ca ngợi phong trào cách mạng 1930 – 1931 và Xô viết Nghệ - Tĩnh

    Tìm kiếm trên internet hoặc sách tư liệu để trả lời. 

    Lời giải chi tiết

    BÀI CA CÁCH MẠNG – Đặng Chính Ký

    “Bài ca cách mạng” sau:

    “Kìa Bến Thuỷ đứng đầu dậy trước

    Nọ Thanh Chương tiếp bước, bước lên

    Nam Đàn, Nghi Lộc, Hưng Nguyên

    Anh Sơn, Hà Tĩnh một phen dậy rồi….

    Không có lẽ ta ngồi chịu chết

    Phải cùng nhau kiên quyết một phen

    Tổng này, xã nọ kết liên

    Ta hò, ta hét, thét lên thử nào….”

    XÔ VIẾT NGHỆ TINH X-  Quang Lâm

    Những người áo vải chân trần

    Cơm ăn không đủ sưu thuế nặng thâm

    Ngày đêm lo lắng gạo tiền

    Áo chẳng đủ mặc,nợ nhiều lãi cao

    Nông dân khổ cực đói nghèo

    Thực dân áp bức nghèo càng nghèo thêm

    Công nhân thất nghiệp hàng ngàn

    Đồng lương ít ỏi,giờ làm lại tăng

    Than ôi!

    Bần cùng quá

    Những gương mặt đó hoá quắt queo rồi

    Quắt vì sao?

    Quắt vì đói khát

    Miếng cơm manh áo dãi dề tủi thân 

    Chan đầy nước mắt tái tê cõi lòng

    Và thế rồi hai tháng hai – tư

    Và thế rồi một sáng tháng năm 

    Và thế rồi một trưa tháng tám 

    Và thế rồi một ngày tháng chín

    Lòng yêu nước dung chuyển đất trời

    Những con người ấy oằn mình đứng lên

    Năm ba mươi kia là năm hùng dũng

    Công – nông đứng dậy đòi quyền sống

    Nhân dân trong nước đầy sục sôi

    Họ cầm lên những gì họ có

    Từ cây tre gióng ngày xưa đánh giặc

    Đến tiếng chiêng và mõ

    Kẻ thét,người hô

    Và thế rồi

    Súng nổ.

    Bom rền.

    Mặc,mặc đi

    Cứ tiến lên như điên như dại

    Hai trăm mười bảy người vô tội

    Phút chốc thôi hòa mình vào cát bụi

    Hồn họ bay về thế giớ tự do

    Ngã xuống,ngã xuống,ngã xuống

    Lòng yêu nước chẳng thể nào tan

    Nghệ – Tĩnh ơi,xương máu làm nên đất nước

    Ái thương đất nước đập tan quân thù

    Trái đất quay bảy năm năm rồi

    Những linh hồn ngày ấy còn không?

    Xin hiển hiện trong khói hương nghi ngút

    Lòng yêu nước và khí trời sục sôi 

    Để con cháu hiểu được tất cả

    Cái giá phải trả thời cha ông

    Cho hòa bình – tự do – độc lập

    Của một thời đất nước đau thương!